Thứ Hai, 6 tháng 6, 2011
Bạn tốt, bạn xấu
Bạn còn nhớ Bob Hayes, từng được mệnh danh là “Người nhanh nhất thế giới” không? Anh đã từng được xem là một anh hùng tại Thế vận hội Tokyo năm 1964, khi đoạt huy chương vàng điền kinh cự ly 100m và đạt một kỷ lục đáng kinh ngạc khi trong 100m cuối cùng của cự ly 400m tiếp sức, anh đã chạy trong vòng 8,5 giây!
Sau đó, anh được nhận vào làm một chức vụ khá cao tại Dallas Cowboys. Huấn luyện viên điền kinh của anh nói, nếu ông được phép ước có một đứa con thì đó chính là Bob Hayes.
Thế nhưng, vào tháng 4 năm 1979, Bob đã bị bắt khi đang bán lén ma túy và các chất gây nghiện khác. Anh phải nhận hai bản án tù 5 năm. Từ trên đỉnh cao danh vọng, Bob đã trở thành một tên tội phạm.
Theo Bob Hayes, sở dĩ anh như thế chính là vì không có khả năng nhận ra ai là bạn tốt và ai là bạn xấu. Anh đã giao du với những người bạn không ra gì và phải gánh lấy rắc rối.
Như một quy luật, mỗi người trong chúng ta là một tấm gương phản ánh những suy nghĩ lối sống của những người mà ta kết giao. Bạn đang quen biết với những người như thế nào?
ST
Sau đó, anh được nhận vào làm một chức vụ khá cao tại Dallas Cowboys. Huấn luyện viên điền kinh của anh nói, nếu ông được phép ước có một đứa con thì đó chính là Bob Hayes.
Thế nhưng, vào tháng 4 năm 1979, Bob đã bị bắt khi đang bán lén ma túy và các chất gây nghiện khác. Anh phải nhận hai bản án tù 5 năm. Từ trên đỉnh cao danh vọng, Bob đã trở thành một tên tội phạm.
Theo Bob Hayes, sở dĩ anh như thế chính là vì không có khả năng nhận ra ai là bạn tốt và ai là bạn xấu. Anh đã giao du với những người bạn không ra gì và phải gánh lấy rắc rối.
Như một quy luật, mỗi người trong chúng ta là một tấm gương phản ánh những suy nghĩ lối sống của những người mà ta kết giao. Bạn đang quen biết với những người như thế nào?
ST
Hãy làm điều mà bạn muốn
Để tôi kể cho bạn nghe câu chuyện về một cô bé sinh ra trong một gia đình rất nghèo ở Backwoods, bang Tennessee. Cô là đứa con thứ 20 trong số 22 đứa, sinh thiếu tháng và rất yếu ớt đến nỗi người ta còn không chắc là cháu bé có sống sót nổi không.Năm lên bốn, cô bé bị mắc cùng lúc hai chứng bệnh viêm phổi và ban đỏ. Sự kết hợp chết người này đã để lại cho cô gái nhỏ một chân trái tê bại và vô dụng. Cô bé phải mang một cái nẹp bằng sắt ở chân. Nhưng cũng may là cô bé có một người mẹ luôn động viên cô.[/i]
Người mẹ này luôn khuyến khích cô con gái nhỏ của mình, một cô bé thông minh và luôn oán hận cái chân cùng với chiếc nẹp, rằng cô có thể làm bất cứ thứ gì mà cô muốn và tất cả những gì cô bé cần là niềm tin, sự bền bỉ, dũng khí và một ý chí không thể khuất phục.
Năm lên chín, cô gái nhỏ được phép bỏ chiếc nẹp đi, và chập chững tập những bước đi đầu tiên. Bác sĩ bảo rằng cô bé sẽ không bao giờ còn đi lại như bình thường được. Trong bốn năm, cô đã luyện được những bước dài và nhịp nhàng, thật là một điều diệu kì trong y học. Sau đó cô bé đã nảy ra một ý định, một ý định lạ thường, rằng cô sẽ trở thành nữ vận động viên điền kinh giỏi nhất thế giới. Chính xác là cô bé muốn gì – Một vận động viên với cái chân như thế ư?
Ở tuổi mười ba, cô bắt đầu tham gia vào các cuộc đua. Cô luôn về chót. Cô gái nhỏ tham gia vào bất kì cuộc đua nào ở trường trung học, và trong tầt cả các cuộc đua ấy cô luôn về chót. Tất cả mọi người khuyên cô nên bỏ cuộc. Tuy nhiên, vào một ngày đẹp trời nọ, cô bé về áp chót. Thế là đã đến những ngày cô bé có thể trở thành nguời thắng cuộc. Kể từ đó trở về sau, Wilma Rudolph luôn về nhất trong tất cả các cuộc đua mà cô tham gia.
Sau đó, Wilma đến đại học bang Tennessee để gặp một huấn luyện viên tên là Ed Temple. Ông huấn luyện viên đã nhìn thấy được ý chí không gì khuất phục được, một niềm tin vững mạnh và tài năng thiên bẩm của cô. Ông đã huấn luyện Welma hết mình để cô có thể thực hiện ước mơ của mình là tham gia vào đại hội Olympic.
Cuối cùng, Welma cũng được tham gia vào đại hôi Olympic, lọt vào vòng chung kết và thi đấu với nhà đương kim vô địch người Đức là Jutta Heine. Chưa ai từng đánh bại Jutta. Nhưng trong cuộc đua cự ly ngắn 100m, Wilma Rudolph đã về nhất. Cô tiếp tục đánh bại Jutta trong nội dung 200m. Giờ đây cô đã đạt được hai huy chương vàng Olympic.
Bước sang chặng đua tiếp sức 400m. Wilma lại đối đầu với Jutta một lần nữa. Hai vận động viên đầu tiên trong đội của Wilma đã thi đấu rất tuyệt vời. Nhưng khi người thứ ba chuyển thanh gỗ cho Wilma, cô đã quá phấn khích đến nỗi đánh rơi nó, và Wilma nhìn thấy Jutta phóng đi trên đường đua. Không ai có thể đuổi kịp tốc độ chóng mặt của cô gái nhanh như chớp đó. Nhưng Wilma đã làm nên điều kì diệu! Wilma Rudolph đã giành được huy chương vàng Olympic thứ ba.
CaptainSinbad
Người mẹ này luôn khuyến khích cô con gái nhỏ của mình, một cô bé thông minh và luôn oán hận cái chân cùng với chiếc nẹp, rằng cô có thể làm bất cứ thứ gì mà cô muốn và tất cả những gì cô bé cần là niềm tin, sự bền bỉ, dũng khí và một ý chí không thể khuất phục.
Năm lên chín, cô gái nhỏ được phép bỏ chiếc nẹp đi, và chập chững tập những bước đi đầu tiên. Bác sĩ bảo rằng cô bé sẽ không bao giờ còn đi lại như bình thường được. Trong bốn năm, cô đã luyện được những bước dài và nhịp nhàng, thật là một điều diệu kì trong y học. Sau đó cô bé đã nảy ra một ý định, một ý định lạ thường, rằng cô sẽ trở thành nữ vận động viên điền kinh giỏi nhất thế giới. Chính xác là cô bé muốn gì – Một vận động viên với cái chân như thế ư?
Ở tuổi mười ba, cô bắt đầu tham gia vào các cuộc đua. Cô luôn về chót. Cô gái nhỏ tham gia vào bất kì cuộc đua nào ở trường trung học, và trong tầt cả các cuộc đua ấy cô luôn về chót. Tất cả mọi người khuyên cô nên bỏ cuộc. Tuy nhiên, vào một ngày đẹp trời nọ, cô bé về áp chót. Thế là đã đến những ngày cô bé có thể trở thành nguời thắng cuộc. Kể từ đó trở về sau, Wilma Rudolph luôn về nhất trong tất cả các cuộc đua mà cô tham gia.
Sau đó, Wilma đến đại học bang Tennessee để gặp một huấn luyện viên tên là Ed Temple. Ông huấn luyện viên đã nhìn thấy được ý chí không gì khuất phục được, một niềm tin vững mạnh và tài năng thiên bẩm của cô. Ông đã huấn luyện Welma hết mình để cô có thể thực hiện ước mơ của mình là tham gia vào đại hội Olympic.
Cuối cùng, Welma cũng được tham gia vào đại hôi Olympic, lọt vào vòng chung kết và thi đấu với nhà đương kim vô địch người Đức là Jutta Heine. Chưa ai từng đánh bại Jutta. Nhưng trong cuộc đua cự ly ngắn 100m, Wilma Rudolph đã về nhất. Cô tiếp tục đánh bại Jutta trong nội dung 200m. Giờ đây cô đã đạt được hai huy chương vàng Olympic.
Bước sang chặng đua tiếp sức 400m. Wilma lại đối đầu với Jutta một lần nữa. Hai vận động viên đầu tiên trong đội của Wilma đã thi đấu rất tuyệt vời. Nhưng khi người thứ ba chuyển thanh gỗ cho Wilma, cô đã quá phấn khích đến nỗi đánh rơi nó, và Wilma nhìn thấy Jutta phóng đi trên đường đua. Không ai có thể đuổi kịp tốc độ chóng mặt của cô gái nhanh như chớp đó. Nhưng Wilma đã làm nên điều kì diệu! Wilma Rudolph đã giành được huy chương vàng Olympic thứ ba.
CaptainSinbad
Cái hàng rào
Một cậu bé nọ có tính hay dễ tức giận. Một ngày kia, cha cậu mới gọi cậu đến và bảo rằng: “Bây giờ mỗi lần con tức giận, con hãy lấy một cây đinh và đóng vào chiếc hàng rào ngoài kia.”
Ngày đầu tiên cậu đã phải đóng đến 37 chiếc đinh. Và ngày qua ngày số đinh dần dần giảm xuống. Cậu bé khám phá ra rằng giữ bình tĩnh thì dễ hơn giữ những chiếc đinh để đóng vào hàng rào. Cuối cùng cũng đến ngày cậu không còn mất bình tĩnh nữa. Cậu bé kể với cha. Cha cậu bảo: “Bây giờ cứ mỗi ngày mà con giữ được bình tĩnh, con hãy rút một chiếc đinh ra khỏi hàng rào.”
Nhiều ngày trôi qua, những chiếc đinh trên hàng rào đã được lấy đi không còn chiếc nào. Cậu bé lại đến kể với cha mình. Cha cậu dắt cậu ra trước nhà: “Con đã làm rất tốt, con trai của ta ạ! Nhưng mà hãy nhìn những cái lỗ thủng trên hàng rào kìa. Cái hàng rào sẽ không bao giờ được như cũ nữa. Những lời con nói lúc tức giận cũng để lại trong lòng người khác những vết sẹo như vậy đấy. Con có thể lấy dao đâm vào một người rồi rút ra. Nhưng dù con có nói xin lỗi bao nhiêu lần đi nữa thì vết thương vẫn còn đó.”
(ST)
Ngày đầu tiên cậu đã phải đóng đến 37 chiếc đinh. Và ngày qua ngày số đinh dần dần giảm xuống. Cậu bé khám phá ra rằng giữ bình tĩnh thì dễ hơn giữ những chiếc đinh để đóng vào hàng rào. Cuối cùng cũng đến ngày cậu không còn mất bình tĩnh nữa. Cậu bé kể với cha. Cha cậu bảo: “Bây giờ cứ mỗi ngày mà con giữ được bình tĩnh, con hãy rút một chiếc đinh ra khỏi hàng rào.”
Nhiều ngày trôi qua, những chiếc đinh trên hàng rào đã được lấy đi không còn chiếc nào. Cậu bé lại đến kể với cha mình. Cha cậu dắt cậu ra trước nhà: “Con đã làm rất tốt, con trai của ta ạ! Nhưng mà hãy nhìn những cái lỗ thủng trên hàng rào kìa. Cái hàng rào sẽ không bao giờ được như cũ nữa. Những lời con nói lúc tức giận cũng để lại trong lòng người khác những vết sẹo như vậy đấy. Con có thể lấy dao đâm vào một người rồi rút ra. Nhưng dù con có nói xin lỗi bao nhiêu lần đi nữa thì vết thương vẫn còn đó.”
(ST)
Thứ Năm, 2 tháng 6, 2011
Thứ Tư, 1 tháng 6, 2011
"Kangaroo - máy lọc nước hàng đầu VN"
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)



