Thứ Bảy, 14 tháng 7, 2012

Mỵ Châu- Trọng Thủy



1.
Ngày xưa Âu Lạc nước ta
Có vua Thục Phán tên là Dương Vương
Vua này tài trí phi thường
Nên giang san chẳng chịu nhường cho ai

Tết xong vừa độ tháng hai
Nhà vua rảnh rỗi ngày dài ăn chơi
Dạo này vua cũng gặp thời
Buôn vàng trúng mánh nên lời rất to
Bây giờ tiền chất đầy kho
Nhà vua ký duyệt để cho xây thành
Rồi giao Cao Lỗ tài danh
Tuyển nhà thầu giỏi thật nhanh về làm
Dặn rằng: “thấy rẻ đừng ham
Tay nào phải thật siêu phàm mới chơi
Bản vẽ ta có sẵn rồi
Phen này quân Bắc chán đời với ta
Thành này tên gọi Cổ Loa
Xây cao để giữ nước nhà bình an”.

Thánh chỉ vua mới vừa ban
Hồ sơ tới tấp gửi tràn hòm thư
Toàn bằng “giáo sĩ tiên sư” 
Villa, nhà phố, chung cư đều làm
Cao Lỗ nổi chút máu tham
Cho người dò hỏi phần trăm thế nào
Dù là Anh, Mỹ, Thái, Lào..
Nếu chia chác xịn thế nào cũng xong

Hết thu trời mới chớm đông
Bỗng đâu xuất hiện một ông rất ngầu
Khoe rằng tốt nghiệp châu Âu
Chuyên gia xây dựng hàng đầu Đông Dương
Tay này cử chỉ dễ thương
Tặng cho Cao Lỗ cái rương đựng tiền
Cao Lỗ thích chí gật liền
Trình vua đã có người hiền tài cao

2.
Thằng thầu nó tệ làm sao
Có một miếng đất hết đào lại xây
Vật tư nó rút ăn ngay
Đem tiền đánh bạc mỗi ngày triệu đô
Đất vua nó lấy phân lô
Chờ lên cơn sốt nó hô giá trời
Nhân công nó dập tơi bời
Trả lương rẻ mạt lại đòi tăng ca
Thành xây đến độ tháng ba
Sập lên sập xuống chưa qua hàng rào
Nhân công bỏ việc ào ào
Công trình xây mãi không sao lên thành. 

Cao Lỗ nổi giận tam bành
Đuổi thằng thầu đểu tinh ranh dối lừa
Rồi vào thẽ thọt với vua:
“Thằng kia nghiệp vụ vừa vừa mà thôi
Bây giờ sự thể thế rồi
Ích chi cái chuyện đứng ngồi khóc than?”

Nhà vua đương lúc bàng hoàng
Bỗng đâu có gã rùa vàng tới chơi
Rút ngay danh thiếp cho coi
Kim Quy gốc gác bốn đời chuyên gia
Khoe xong ngồi bệt xuống nhà
Bẻ móng làm bút vẽ ra tòa thành
Có hình trôn ốc loanh quanh
Vẽ xong lại biến mất tăm rùa vàng

3.
An Dương Vương quá ngỡ ngàng
Bèn sai quân lính vội vàng tìm mau
Thành ta phải mấy trăm lầu
Để cho xứ khác cúi đầu tôn vinh
Thấy nhà tư vấn làm thinh
Vua cho người rước về dinh đãi đằng
Phong bì tiền nhét thật căng
Lại thêm mỹ nữ tung tăng trêu đùa
Kim Quy mới bảo nhà vua
Ta đây kinh nghiệm xây chùa trăm năm
Vùng này ma quỷ viếng thăm
Oan hồn kêu khóc dưới hầm xa xa
Muốn thành trụ với phong ba
Nhà thầu phải đúng do ta chỉ bày
Nói rồi đủng đỉnh khoát tay
Bỗng đâu xuất hiện ông Tây to đùng
Nhà vua tức tối vô cùng:
“Thằng này ta đã từng dùng năm xưa”
Kim Quy đứng dậy can vua:
“Thôi nào bình tĩnh ai lừa mà lo 
Năm xưa ngài đổ tiền to
Mà không xây nổi cái kho đựng tiền
Thế nên ngài nổi cơn điên
Ghét thằng thầu đểu xỏ xiên với ngài
Bây giờ cũng vẫn thằng này
Nhưng có bí quyết ta bày lại ngon”

Dương Vương nghe thế mừng rơn
Bèn truyền cho khởi công luôn xây thành
Kim Quy chỉ đạo ngon lành
Trong vòng một tháng tòa thành đã cao
Nhà vua sung sướng thở phào
Cùng rùa kết nghĩa vườn đào anh em
Thân tình vua mới hỏi xem
Kế nào chống giặc vẫn quen rập rình?
Kim Quy chẳng tiện làm thinh
Bẻ ngay cái móng của mình đem cho
Bày làm cái nỏ thật to
Bắn ra một phát giặc lo rút về

4.
Trên đây mới chuyện ngoài lề
Bây giờ mới đúng tiêu đề đặt ra
Chuyện rằng trong chốn hoàng gia
Có nàng công chúa tên là Mỵ Châu
Con vua nên cũng rất giàu
Dung nhan mỹ lệ không đâu sánh bằng
Chân dài tới nách thẳng băng
Tóc đen, môi đỏ, hàm răng trắng đều
Dáng đi uyển chuyển như mèo
Cải lương, hát bội, múa chèo đều thông
Mỵ Châu đến tuổi lấy chồng
Nhưng nàng vẫn chẳng vừa lòng một ai
Ngoài thành chán vạn gã trai
Đêm ngày chầu chực trổ tài làm quen
Mong rằng tán tỉnh được em
Nếu không cũng ngắm đỡ thèm lòng anh.

Thời gian trôi thật là nhanh
Công chúa tốt nghiệp chuyên ngành thời trang
Vua cha đến chúc mừng nàng
Tặng áo lông ngỗng đẹp sang lạ kỳ
Biết rằng con gái có thì
Nhưng mình xinh đẹp, việc gì mà lo?
Thế nên công chúa nhởn nhơ
Phớt lờ tán tỉnh, quyết chờ trung nhân
Hết đông rồi lại sang xuân
Mỵ Châu kiều diễm hóa thân gái già.

5.
Bây giờ nói chuyện Triệu Đà
Thấy vua Thục Phán xây nhà rất to
Quanh năm yến tiệc hát hò
Ung dung thư thái chẳng lo cái gì
Thế là bụng dạ sinh nghi
Ngày đêm bóp trán nghĩ suy rất nhiều
Một hôm họp mặt hoàng triều
Được quan tể tướng bày chiêu thế này:
“An Dương Vương vốn cao tay
Hẳn là có thứ gì đây giấu ngài
Trọng Thủy rảnh rỗi thân trai
Hay ngài bảo nó sang chài Mỵ Châu?
Dù sao con bé cũng giàu
Đất đai, vàng bạc, nhà lầu, xe hơi
Học hành đến chốn đến nơi
Môn đăng hộ đối còn lời nào chê
Khi nào cưới được vợ về
Đêm đêm cứ việc cận kề hỏi han
Bao lời mật ngọt tuôn tràn
Phen này bí quyết ngàn vàng về tay”
Triệu Đà nghe nói cũng hay
Nhưng rồi nghĩ lại thấy cay trong lòng:
“Đành rằng cưới vợ chọn tông
Chứ ai lấy đứa lông bông làm gì
Nhưng con kia đã lỡ thì
Tuổi ngoài ba chục, sao bì con ta?”
Ôi chao cái lão Triệu Đà
Việc nước cũng muốn, việc nhà cũng tham 
Tể tướng nghĩ bụng mà căm
Nhưng rồi nén giận thì thầm nhỏ to:
“Việc này ngài chớ có lo
Ta cho nó cưới giả vờ mà thôi
Khi nào biết bí quyết rồi
Ta bảo thằng Thủy về chơi thăm nhà
Giữ chân nó lại hoàng gia
Cưới cho con vợ ngọc ngà, thanh xuân
Chuyện này xin chớ ngại ngần
Phải do Trọng Thủy đích thân đánh lừa.”

6.
Thái tử Trọng Thủy con vua
Cao gần mét chín, tuổi vừa đôi mươi
Từ xưa bản chất đã lười
Cha cho du học khắp trời Mỹ, Âu
Học hành thì chả ra sao
Nhưng mà miệng lưỡi ngọt ngào, khôn ranh
Có tài tán gái rất nhanh
Khiến bao con gái nhà lành ngất ngây
Thủy giờ lang bạt bên Tây
Triệu Đà cho lính gọi ngay về nhà
Thấy con lịch lãm, hào hoa
Mà giờ phải lấy gái già cũng thương
Nhưng mà muốn diệt Dương Vương
Không dùng kế ấy còn đường nào đây?
Một đêm có gió heo may
Trọng Thủy uống rượu đã say ngà ngà
Bây giờ đến lượt Triệu Đà
Buông lời dụ dỗ con cà con kê:
“Con ơi cha nói con nghe
Dương Vương lão ấy đủ bề tinh ranh
Mấy năm nay lão tung hoành
Hết ăn chơi lại xây thành Cổ Loa
Lão còn dám mắng xéo cha
Hòng làm mất mặt Triệu Đà oai nghiêm
Lòng cha nặng một nỗi niềm
Những mong con giúp truy tìm nguyên do
Cớ đâu lão dựng thành to
Bình chân như vại chẳng lo tí nào?
Con sang bên ấy xem sao
Tranh thủ tán tỉnh má đào Mỵ Châu
Liệu mà cưới nó cho mau
Nếu mà xong việc thì giàu nghe con
Vừa có vợ đẹp mê hồn
Lại thêm tiền thưởng, quá ngon còn gì?”
Thủy ngồi tính toán chi li:
“Con kia là gái lỡ thì nghe cha
Vụ này có lợi nước nhà
Cho con chục triệu đô la đền bù”
Triệu Đà nghe cũng gật gù:
“OK, con nhớ trả thù thật hay”


7.
Trọng Thủy nhất quyết ra tay
Tìm thầy bói giỏi chọn ngày gặp Châu
Giả vờ đưa đẩy mấy câu
Rồi đem trang sức hàng Tàu ra cho
Mỵ Châu chẳng chút nghi ngờ
Ngắm chàng trai đẹp như mơ mà thèm
Mọi người thử nghĩ mà xem
Tuổi ngoài ba chục, kiêng khem làm gì?
Thế là say Thủy tức thì
Thủy còn giả bộ lầm lì làm cao
Thấy Thủy tán tỉnh tào lao
Cao Lỗ nghi hoặc bèn vào tâu vua:
“Triệu Đà bại trận năm xưa
Chắc cho thằng Thủy dối lừa chi đây
Xin ngài hãy đuổi hắn ngay
Diệt trừ hậu họa một ngày không xa”
Dương Vương vốn ghét Triệu Đà
Nhưng bom nổ chậm trong nhà cũng nguy
Ngày đêm tính toán nghĩ suy
Cuối cùng bỏ cuộc, thôi thì kệ bay
Trọng Thủy cưới vợ liền tay
Cho làm hôn lễ một ngày xuân sang
Từ hôm có được tân lang
Châu trổ bí quyết chiều chàng rất ghê
Làm Thủy chết mệt chết mê
Đêm đêm chỉ biết cận kề bên Châu
Những lời cha dặn ngày đầu
Mới đó mà đã biến đâu mất rồi
Chỉ lo vui thú cuộc đời
Quốc gia đại sự tạm thời bỏ qua

8.
Bây giờ nói chuyện Triệu Đà
Đêm ngày mong ngóng đã ba tháng trời
Trong lòng sốt ruột lắm rồi
Cái thằng quỷ ấy tiêu đời xứ Nam? 
Bèn cho quân lính dò thăm
Mới hay Trọng Thủy quanh năm giải sầu
Thế là mặt ủ mày chau
Vội cho sứ giả mau mau nhắn rằng:
“Tiền tao còn để nhà băng
Mày mà quên việc đừng màng nửa xu” 
Trọng Thủy vội tỉnh cơn ngu
Liếc nhìn sứ giả gật gù cho đi
Đêm nằm tính kế chi li
Ba mươi sáu chước, chước gì là hay?
Nửa đêm đương lúc canh hai
Chàng ta bật dậy vỗ tay vui mừng
Ôi chao kế tuyệt quá chừng
Phen này nỏ quý về cùng với ta
Bèn vờ hôn hít vợ già
“Mỵ Châu em hỡi sao mà yêu ghê”
Tay trên tay dưới mân mê
Bao lời mật ngọt nói kề bên tai:
“Cha nàng quả thật là hay
Hàng ngàn quân lính nửa ngày diệt xong
Ta đây tuy phận làm chồng
Thế mà xấu hổ vì không biết gì”
Mỵ Châu hạ giọng thầm thì:
“Hóa ra chàng chẳng biết chi hả chàng?
Cha em được lão Rùa Vàng
Tặng cho cái nỏ bắn ngàn vạn quân
Thương chồng em chẳng ngại ngần
Cho xem để khỏi phân vân đêm ngày”
Nói rồi lấy nỏ trao tay
Trọng Thủy vội vã xem ngay kỹ càng
Xem xong ghi nhớ rõ ràng
Rồi đem nỏ quý trả nàng Mỵ Châu
Xưa nay nổi tiếng toàn cầu
Chính là hàng giả xứ Tàu quê ta
Tin bay về đến Triệu Đà
Vua cho làm nỏ như là đồ gin
Rồi cho người đến bắn tin:
“Coi ngày nào tốt, tráo liền cho ta”

9.
Một ngày xuân đẹp tháng ba
Thầy bói gieo quẻ bảo là dịp may
Trọng Thủy quyết định ra tay
Tặng vợ một chiếc vòng tay giả vàng:
“Hôm nay ta chúc mừng nàng
Nhân ngày phụ nữ trên toàn năm châu
Chúng ta nghĩa nặng tình sâu
Mong rằng chẳng phải giấu nhau điều gì”
Nói rồi tủm tỉm mím chi
Âu yếm ôm vợ thầm thì bên tai:
“Nhớ chăng đêm ấy tháng hai
Nàng cho xem nỏ của ngài Kim Quy?
Dạo này chinh chiến biên thùy
Cho ta xem lại phòng khi giặc vào
Vua cha tuổi cũng đã cao
Ta là phận rể làm sao đành lòng?”
Nghe lời hiếu thảo của chồng
Mỵ Châu te tái vào trong lấy đồ
Ôi chao gái lớn mà tồ
Nghe lời đường mật là ngơ cả người 
Trọng Thủy giả bộ tươi cười
Phất tay áo rộng khoảng mười mấy inch
Vờ nâng nỏ quý giữ gìn
Rồi nhanh tay tráo như phim xứ Tàu
Lại còn giả vuốt ve Châu:
“Mai này lưu lạc biết đâu mà tìm?”
Nhìn phương trời thẳm cánh chim
Mỵ Châu bất giác trong tim nghẹn ngào
Sai người vác một cái bao
Trong đựng chiếc áo năm nào vua ban
“Lông ngỗng trắng xóa mịn màng
Em sẽ rải khắp nẻo đàng em qua
Mai này thất lạc phương xa
Cứ theo dấu ấy để mà tìm em”
Thấy Châu nước mắt lèm nhèm
Trọng Thủy chiều chuộng một đêm lấy lòng 
Sáng mai biến mất ông chồng
Mỵ Châu kiểm thấy áo lông vẫn còn
Trong bụng khấp khởi mừng rơn
Hehe lão ấy chẳng khôn tí nào. 

10.
Thương thay một cánh hoa đào
Nhan sắc, của cải bị xào cả hai
Vậy mà chẳng biết, chẳng hay
Vẫn nhớ Trọng Thủy, đêm ngày mong tin
Thủy từ khi nhận đống tiền
Sống đời vương giả như tiên bên Tàu
Kinh doanh càng lúc càng giàu
Chẳng còn biết có Mỵ Châu trên đời
Trong tay có nỏ quý rồi
Triệu Đà quyết chí đánh bồi một phen
Tung tin đồn nhảm rối ren
Làm tăng giá gạo một đêm đầu hè
Khắp thành thị đến thôn quê
Toàn nghe thấy tiếng não nề thở than
Thị trường nhà đất đóng băng
Chứng khoán rớt giá, vàng tăng ngất trời
Xăng lên gấp mấy lần rồi
Lại thêm lạm phát khiến đời thêm lo
Triệu Đà chớp lấy thời cơ
Lệnh cho quân lính bất ngờ tiến công
Dương Vương vẫn uống rượu nồng
Liếc nhìn quân giặc coi không ra gì:
“Lũ này nào có biết chi
Hàng ngàn binh sĩ sao bì nỏ ta?”
Mỵ Châu cũng nghĩ như cha
Ngày đêm yến tiệc hát ca vui đùa

Một đêm trời nổi gió mưa
Cao Lỗ yết kiến báo vua tin buồn:
“Giặc vào như thác tràn tuôn
Bây giờ thắng thế chiếm luôn cổng thành”
Dương Vương cười khẩy truyền nhanh
Mau mau lấy nỏ tung hoành cho ta
Cung tên một phát bắt ra
Tưởng rằng như trước diệt ba vạn người
Ngờ đâu cung đứt tên rơi
Bên kia chiến lũy giặc cười ầm lên 
Dương Vương xem nỏ xem tên
Phát hiện hàng giả, bắt đền Kim Quy:
“Nỏ này là nỏ vứt đi
Chưa dùng đã hỏng, bắn gì nữa đây?
Đổi ta cái nỏ khác ngay
Không ta kiện lão trắng tay bây giờ!”
Kim Quy vẫn cứ nhởn nhơ
Nằm phơi nắng ở góc hồ, xỉa răng
“Nỏ này cho đã hai năm
Bây giờ hết hạn bảo hành còn đâu
Ngồi chờ tòa xử cũng lâu
Nếu mà thua kiện còn đau muôn phần”

11.
Dương Vương chưa hết bần thần
Triệu Đà đã lệnh cho quân kéo vào
Nỏ thần dương bắn ào ào
Khiến cho người ngựa ngã nhào lên nhau
Vua cho truyền gọi Mỹ Châu
Cha con phi ngựa mau mau lên đường
Mỵ Châu còn nỗi vấn vương
Nhớ lời hẹn ước yêu thương cùng chồng
Thế nên hôm ấy oi nồng
Nàng ta vẫn lấy áo lông mặc vào
Lại còn nước mắt nghẹn ngào
Xách theo cái thẻ trừ hao hết tiền
Vua nhìn con gái thấy phiền
Con này ăn mặc như điên thế này?
Bên trong là áo hai dây
Dưới mặc váy ngắn chấm ngay giữa đùi
Ngoài khoác lông ngỗng trắng tươi
Trưa hè tháng sáu tiết trời nắng chang
Nhưng vì lúc ấy vội vàng
Cha con lên ngựa tìm đàng chạy mau
Thương thay công chúa Mỵ Châu
Vì tình nên nỗi cái đầu u mê
Tay cầm vạt áo mân mê
Rứt lông làm dấu đường về xa xôi
Đằng sau giặc đuổi đến nơi
Nhà vua chạy đến biển khơi cùng đường
Một đời lẫm liệt Dương Vương
Mà ra thân phận thảm thương thế này
Nhà vua đang lúc đắng cay
Bèn rút điện thoại gọi ngay Rùa vàng
Sự đời sao quá phũ phàng
Lão ta đổ tội cho nàng Mỵ Châu
Vua quay nhìn lại đằng sau
Hiểu ra sự việc, chém đầu con luôn
Máu đào như thác tràn tuôn
Xót thay một đóa quỳnh hương chết rồi 

12.
Trọng Thủy phi ngựa đến nơi
Thấy vua nhảy xuống biển khơi trầm mình
Mỵ Châu nằm chết lặng thinh
Động lòng nghĩ đến chút tình năm xưa
Thương nàng vướng phải quả lừa
Thủy ngồi khóc lóc như mưa rồi về
Ngang qua cái chỗ bờ đê
Có một cái giếng nằm kề đường đi
Sẩy chân ngã xuống tức thì
Người đời cứ tưởng chết vì thương Châu 
Bèn đồn đến tận ngày sau:
Con trai nuốt giọt máu đào chảy ra
Kết tinh thành chút ngọc ngà
Đem làm trang sức quả là đẹp sang
Ngọc này rửa nước giếng làng
(Chính là cái chỗ Thủy đang trầm mình)
Sắc càng thêm sáng thêm xinh
Thế là thêu dệt mối tình Thủy - Châu.

Thứ Tư, 11 tháng 7, 2012

Luyện đá

Lý Tiểu Long nói rằng ông không sợ những kẻ luyện 10.000 cú đá khác nhau, mà ông chỉ sợ những kẻ luyện một cú đá duy nhất 10.000 lần.


Câu hỏi là: nên chọn cú đá nào để luyện? 


Để tôi kể cho bạn nghe một câu chuyện về Edward Witten mà có lần tôi nghe lóm [1]. Witten học đại học ngành chính là lịch sử và ngành phụ là ngôn ngữ. Sau khi tốt nghiệp, ông ấy nghĩ rằng mặc dù những ngành này rất lý thú, nhưng chúng sẽ không thể giúp ông kiếm sống được. Suy đi tính lại, Witten thấy ngành mà ông thực sự muốn học là kinh tế. Thế là ông ấy đi đăng ký học cao học về kinh tế và được trường đại học Wiscosin chấp nhận. Thế nhưng, chỉ sau vài học kỳ, Witten lại bỏ ngang chương trình học này, vì "Tôi thấy không thích nữa".


Vậy là lịch sử không, ngôn ngữ không và bây giờ là kinh tế cũng không phải là thứ Witten muốn học. Làm gì bây giờ? Bất thình lình Witten trở thành trợ lý báo chí cho thượng nghị sĩ George McGovern, người đang tranh cử tổng thống Mỹ. Witten viết các bài báo chính trị phản đối chiến tranh, ủng hộ cương lĩnh tranh cử của McGovern. Sau vài tháng, Edward nhận thấy rằng có lẽ chính trị không phải là thứ ông ấy muốn làm. 


Edward xin nghỉ, rồi đột nhiên nhận ra có lẽ ông ấy thích hợp để học toán. Thế là ông ấy lại đăng ký học cao học toán, và được nhận vào Princeton. Gần hết năm đầu tiên thì Edward lại nghỉ học toán, với lý do là "Thật sự thì tôi nghĩ tôi muốn học vậy lý hơn, nên tôi đã nộp đơn và được nhận vào khoa vật lý rồi". Đó là đầu những năm 70 của thế kỷ trước và phần còn lại, như người ta thường nói, đã trở thành lịch sử. 


Thế nên câu trả lời có lẽ là: cứ chọn đại một cú đá mà luyện; nếu luyện không thích thì chọn cú khác.

 -- 
[1] Nguyên văn: “I fear not the man who has practiced 10,000 kicks once, but I fear the man who has practiced one kick 10,000 times.” 
[2] http://www.colby.edu/colby.mag/issues/84n3/ivory.html

Thứ Ba, 10 tháng 7, 2012

“Muốn có kẻ thù thì hãy tự đề cao mình, còn muốn có bạn thì hãy đặt mình thấp hơn họ”

La Rochefoucauld, Triết gia Pháp

“Thua ta thì khinh, hơn ta thì ghét”

Đố kỵ là một trong những tính xấu của con người, nó luôn tiềm ẩn và chực chờ sinh sôi nảy nở. Có lẽ, chẳng ai trong chúng ta muốn tạo môi trường cho nó phát triển.

Những Cậu Bé Ăn Kem

Tôi đã đến thị trấn nhỏ này nhiều lần và chẳng còn lạ gì cảnh những đứa bé ăn xin mặt mũi lấm lem chạy hết quán này đến quán khác xin tiền của khách du lịch. Tôi không phải là khách du lịch, tôi đến đây để làm việc, nhưng cũng không ít lần khó chịu vì bị một vài đứa bé nhằng nhẵng đi theo đòi một vài đồng bạc lẻ.
Hôm nay, cũng như mọi khi, sau khi rời máy bay, tôi đến một quán giải khát nhâm nhi một cốc bia trước khi trở về khách sạn. Quán hôm nay khá đông nhưng không thấy bóng dáng một đứa trẻ ăn xin nào. Tôi nghỉ chân được một lúc thì có hai thằng bé ăn mặc khá luộm thuộm bước vào quán. Đây chắc chắn là hai đứa trẻ ăn xin nhưng tôi không bận tâm lắm vì tôi biết ông chủ quan sẽ đuổi bọn chúng ra ngoài ngay thôi. Nhưng tôi đã lầm! Ông chủ quán vẫy tay về phía bọn trẻ, gọi to:
- Cần gì vậy 2 chàng trai?
- Ở đây có kem hoa quả không ạ?
- Tất nhiên là có, vậy hai cậu cần loại gì?
- Dạ, có những loại như thế nào ạ?
Tôi nghe ông chủ quan giới thiệu về từng loại kem, giá cả, mùi vị và thậm chí còn phân tích cho chúng thấy loại nào thì được nhiều người ưa chuộng hơn. Cuối cùng thì hai cậu bé chọn hai cốc kem trung bình về giá cả trong tiệm. Chúng ăn có vẻ rất ngon lành, thì như các bạn biết đấy, những đứa trẻ ăn xin như thế này hiếm khi được ăn những món ăn mà mọi người cho rằng rất bình thường.
Khi ăn xong, đứa trẻ lớn hơn rút trong túi ra những đồng bạc lẻ, vừa vặn tiền hai cốc kem đưa cho chủ quán. Người chủ vừa đếm tiền vừa nói:
- Hai cậu đã chuẩn bị sẵn tiền rồi cơ à, thật sòng phẳng.
Lũ trẻ tạm biệt ông chủ quan ra về, chúng không còn vẻ sợ sệt như lúc đầu mới bước vào quán nữa. Khi chúng chuẩn bị bước ra khỏi cửa, ông chủ còn cố với theo:
- Cảm ơn 2 cậu, lần sau lại đến nhé!
Tôi tiến lại gần chỗ thanh toán tiền và nói:
- Này anh bạn, tôi thích cái cách anh đối xử vớ những đứa trẻ.
- Anh biết đấy, những đứa trẻ ở thị trấn này sống rất khó khăn. Chắc chắn ăn một cốc kem là một quyết định táo bạo, nhất là phải vào nơi chúng luôn bị xua đuổi. Chúng ăn và vẫn trả tiền cơ mà, tại sao chúng lại không được đối xử bình thường như những người khách khác? Nếu anh đối xử với chúng như những thằng ăn cắp, chắc chắn chúng sẽ thừa lúc sơ hở, “chôm” của anh thứ gì đó. Nhưng nếu được đối xử như những người khách hàng tử tế, chúng sẽ cư xử như những khách hàng lịch thiệp khác.
Người chủ cửa hàng không phải là người quen của tôi, tôi cũng không đến quán của anh ta thường xuyên, nhưng qua cái cách hành xử của mình, anh ấy đã khiến tôi khâm phục, khẩu phục. Cửa hàng của anh ấy tuy nhỏ nhưng luôn đông khách vì anh ấy đã biết cách làm cho khách hàng cảm nhận được giá trị đích thực của mình.
Nguồn: Sưu Tầm


Thứ Ba, 3 tháng 7, 2012

Câu chuyện về hai cái bị của người đời

“Tôi thấy cuộc đời này sao mà khổ quá, như tôi đây cũng có trình độ học thức, có công ăn việc làm tốt, gia cảnh đầm ấm, nhưng vẫn thấy khổ tâm nhiều chuyện, nhiều lúc cảm thấy bất an đến độ ăn không ngon ngủ không yên, nhiều điều lo lắng, bực mình lắm!”
*
Câu chuyện về hai cái bị của người đời


- Thưa Thầy, tôi không phải là người theo đạo Phật. Xin Thầy chỉ dẫn cho phương pháp tu tập.
-  Quí vị muốn phương pháp tu tập với mục đích gì và tại sao lại chọn chúng tôi để đặt câu hỏi?
 - Tôi thấy cuộc đời này sao mà khổ quá, như tôi đây cũng có trình độ học thức, có công ăn việc làm tốt, gia cảnh đầm ấm, nhưng vẫn thấy khổ tâm nhiều chuyện, nhiều lúc cảm thấy bất an đến độ ăn không ngon ngủ không yên, nhiều điều lo lắng, bực mình lắm! Tôi muốn được an tâm nên đì tìm phương pháp tu tập để thoát khổ. Tôi chọn qúi Thầy để đặt câu hỏi, bởi tôi thường nhận các emails của PHTQ.CANADA do các bạn bè chuyển tới, với các bài viết tuy mang hình thức Phật giáo, nhưng nội dung hay quá, các bạn của tôi thấy có ích lợi nên chuyển cho tôi, mặc dù tôi không phải theo đạo Phật.
- Trên đời này, người nào không có tâm cố chấp, không có tâm phân biệt, không mang nặng hình thức thế gian thì người đó sống đời an lạc với hạnh phúc xuất thế gian.
-  Kính xin Thầy giảng rõ hơn.
-  Người đời thường mang hai cái đãy (cái bị).
  • Một cái trước ngực chứa đầy lỗi lầm của người khác.
  • Một cái sau lưng chứa đầy lỗi lầm của chính bản thân.

Do đó, người đời thường bực bội, bất an trước các lỗi lầm quá dễ thấy của người khác. Trái lại, với các lỗi lầm của chính bản thân, người đời thường che giấu, không muốn ai thấy, chính mình cũng không thừa nhận, không nhận ra, cho nên khó khá được, cho nên khổ dài dài. Muốn hết khổ, muốn bớt khổ, người đời – dù theo tôn giáo nào – nên đổi vị trí của hai cái bị nói trên.

Khi nhận thấy chính bản thân cũng có quá nhiều khuyết điểm, nhược điểm, người đời chắc chắn không còn dám cất cao giọng chỉ trích nhục mạ người khác, cũng như không còn chỉ trích tôn giáo, tín ngưỡng của người khác đang theo.
-  Kính cảm tạ lời chỉ giáo của Thầy. Thực hay quá. Nhưng riêng tôi, tôi không muốn đổi vị trí của hai cái bị đó thì sao, thưa Thầy?
-  À, quí vị không muốn đổi vị trí của hai cái bị, thì quí vị đổi nội dung của chúng cũng được mà.
 - Tôi chưa hiểu rõ ý của Thầy?
Nếu quí vị vẫn giữ vị trí của hai cái bị: Cái bị trước ngực qúi vị chứa đựng toàn là ưu điểm của người khác. Cái bị sau lưng quí vị chứa đựng toàn là ưu điểm của bản thân.
- Tôi vẫn chưa tỏ tường?
-  À, khi đó quí vị sẽ thấy ưu điểm của người khác quá nhiều, lắm khi vượt trội hơn mình, mình thực ra chẳng bằng nhiều người lắm. Từ đó, mình bớt đi tánh phê phán, phỉ báng người khác – hãy thu mình lại, quan sát chính bản thân, quan sát chính bản tâm, mình sẽ được bình an ngay.
- Thực là quí hoá, tôi hiểu rồi. Kính chúc Thầy tâm luôn bình an.
Kính cảm tạ.
Ban Biên-Tập PHTQ.CANADA

Hay


"Đừng nghĩ cao siêu quá, nghĩ cái gì trong tầm tay mình thôi, như muốn thành thợ giỏi thì đầu tiên phải là thợ cái đã. Phải làm được những chuyện trong vị trí của mình, rồi rèn luyện từng bậc để mơ ước về những thứ cao hơn".

Phùng Ngọc Phong



http://dantri.com.vn/c135/s135-613694/tu-tre-bui-doi-tro-thanh-ong-chu.htm